Nguyễn Hòa Hợp
Loading...
Nguyễn Hòa Hợp

NHẬT KÝ THANH NIÊN

"Hành trình thanh xuân đẹp nhất là khi được cống hiến và trưởng thành"

Câu chuyện Hòa lòng - Hợp sức

Chào bạn, mình là Hòa Hợp. Mình bắt đầu hành trình đại học tại Trường Đại học Kỹ thuật – Công nghệ Cần Thơ với tâm thế của một sinh viên IT chính hiệu quanh quẩn với máy tính, những dòng code và những bài toán logic tưởng chừng khô khan. Nhưng rồi, giữa nhịp sống sinh viên đó, mình lại thấy trong lòng luôn có một khoảng trống một mong muốn được làm gì đó nhiều hơn cho mọi người, được gắn bó, sẻ chia và tạo ra điều gì đó có ý nghĩa.

Với mình, tuổi trẻ ai cũng có một ngọn lửa. Ngọn lửa đó không nhất thiết phải rực rỡ ngay từ đầu, nhưng nếu nuôi dưỡng đúng cách, nó sẽ bùng lên rất đẹp. Mình chọn để ngọn lửa ấy cháy sáng qua hai con đường đam mê công nghệ và tinh thần tình nguyện. Mình gọi đó là hành trình Hòa lòng – Hợp sức là việc hòa quyện giữa chuyên môn và lý tưởng, giữa việc phát triển bản thân và cống hiến cho cộng đồng và hợp sức cùng những người bạn đồng hành để biến những điều nhỏ bé thành những thay đổi thật sự.

-Nguyễn Hòa Hợp

Nguyễn Hòa Hợp
Những bước chân đầu tiên

Những ngày đầu vào đại học, mình cũng như bao sinh viên năm nhất khác, bỡ ngỡ, rụt rè, nhưng trong lòng thì háo hức với đủ thứ mới mẻ. Lúc đó, mình không nghĩ nhiều đến chuyện “hoạt động phong trào” hay “tình nguyện là gì” chỉ đơn giản là muốn thử, muốn trải nghiệm, muốn sống hết mình với tuổi trẻ.

Và rồi, chính từ những trải nghiệm đầu tiên như Mùa Hè Xanh, lấm lem áo xanh giữa cái nắng miền quê, hay những đêm không ngủ cùng đội hình Tiếp sức mùa thi mình bắt đầu cảm nhận được điều rất đặc biệt đó là niềm vui khi được cho đi. Không phải cho vật chất, mà là cho thời gian, công sức và cả trái tim của mình.

Những hoạt động đó không hào nhoáng, nhưng lại cho mình rất nhiều, từ kỹ năng sống, đến tình bạn và cả những bài học sâu sắc về sự sẻ chia, về tình người, những điều mà không giáo trình nào dạy được. Và cũng từ đó, mình tin chắc một điều, kiến thức và sức trẻ sẽ thật sự có ý nghĩa khi được dùng để mang lại giá trị cho người khác.

Khi đam mê bắt đầu

Nhiều người hay đùa với mình rằng: “IT chắc suốt ngày gõ code, khô khan lắm hả?” Rồi cũng có người thắc mắc: “Vừa làm Đoàn – Hội, vừa học lập trình thì có bị lệch gu không?” Mình chỉ cười. Vì với mình, hai thế giới ấy không hề tách biệt, mà ngược lại, hòa vào nhau một cách rất tự nhiên.

Càng gắn bó với hoạt động Đoàn, mình càng thấy rõ công nghệ có thể làm được nhiều hơn là chỉ xử lý dữ liệu hay chạy phần mềm. Mình bắt đầu mày mò viết code không chỉ để "chạy cho đúng", mà để kể câu chuyện của những người trẻ đang sống, đang cống hiến và đang mơ ước.

Một dấu mốc đáng nhớ là lần mình tham gia cuộc thi “Thiết kế website Nhật ký Thanh niên” do VNNIC tổ chức. Đó không chỉ là một bài thi kỹ thuật, mà còn là cách mình kể lại những hành trình tuổi trẻ bằng giao diện, màu sắc và trải nghiệm người dùng. Khi sản phẩm được trao Giải Sáng tạo, mình như được tiếp thêm niềm tin rằng công nghệ không vô cảm nếu người làm ra nó biết đặt trái tim vào trong từng dòng lệnh.

Từ đó, mình mạnh dạn hơn với những ý tưởng sáng tạo. Như dự án khởi nghiệp tìm nhà trọ bằng công nghệ thực tế ảo xuất phát từ chính nhu cầu bức thiết của sinh viên và may mắn đạt Đạt giải nhất Cuộc thi Khởi nghiệp “Ý tưởng HSSV khởi nghiệp khu vực Đồng bằng Sông Cửu Long”. Mình không chỉ muốn học để giỏi nghề, mà còn muốn dùng nghề của mình để giúp người khác sống tốt hơn.

Hành trình “hòa lòng, hợp sức”

Khi được tin tưởng giao những vai trò lớn hơn từ Chủ nhiệm Câu lạc bộ, Phó Bí thư Đoàn khoa cho đến Ủy viên Ban Chấp hành Đoàn trường, mình dần hiểu rằng, làm cán bộ Đoàn không chỉ đơn giản là “làm cho xong việc”. Mỗi chức vụ là một chặng đường rèn luyện, là cơ hội để mình học cách hòa lòng với tập thể, biết lắng nghe, đồng cảm, và quan trọng nhất là truyền được lửa cho những người xung quanh. Đồng thời cũng là lúc mình phải hợp sức với những người anh em cùng chí hướng để gắn kết, sẻ chia và cùng nhau tạo ra những điều ý nghĩa.

Mình không đi hết hành trình này một mình. Phía sau luôn có những anh chị đi trước sẵn sàng chỉ dẫn, những người bạn sẵn sàng xắn tay làm cùng và cả những người em tin tưởng gửi gắm. Chính sự đồng hành ấy là điều giúp mình mạnh mẽ hơn sau mỗi lần vấp ngã, vững vàng hơn sau mỗi lần áp lực đổ dồn.

Những danh hiệu như “Sao Tháng Giêng” hay “Sinh viên 5 tốt” với mình không chỉ là phần thưởng. Đó là những cột mốc lặng lẽ đánh dấu sự trưởng thành, là lời nhắc rằng: "Hãy tiếp tục cố gắng, vì phía trước vẫn còn rất nhiều điều mình có thể làm được cho cộng đồng, cho tuổi trẻ này".

Hành trình vẫn tiếp bước

Khi nhìn lại chặng đường mình đã đi qua, mình thấy một Hòa Hợp của ngày hôm nay đã khác rất nhiều so với những ngày đầu chập chững bước vào giảng đường. Mình không chỉ trưởng thành hơn về chuyên môn, mà còn lớn lên trong cách nghĩ, cách sống và cả trong lòng tin với con đường mình đang chọn.

Dĩ nhiên, hành trình này vẫn chưa dừng lại. Phía trước còn nhiều thứ mình muốn làm, một dự án khởi nghiệp gắn với công nghệ và con người, những kế hoạch mới để tiếp tục đóng góp cho cộng đồng, cho các bạn trẻ giống như mình ngày trước. Có thể mình chưa biết rõ đích đến cụ thể là gì, nhưng mình chắc một điều chỉ cần giữ vững ngọn lửa trong tim, thì con đường nào cũng đáng để bước tiếp.

Cảm ơn bạn đã dành thời gian lắng nghe câu chuyện của mình. Mong rằng ở đâu đó, bạn cũng sẽ tìm thấy và theo đuổi ngọn lửa của chính mình theo cách rất riêng, rất đẹp của bạn.

-Nguyễn Hòa Hợp-

Lật giở cuốn album kỷ niệm...

Mỗi câu chuyện trong nhật ký đều được viết nên bởi những kỷ niệm sống động. Đó là những ngày hè rực nắng, những đêm không ngủ, những nụ cười và cả những giọt mồ hôi.

Hãy cùng mình lật giở lại cuốn album ghi dấu những chiến dịch, những vai trò và những khoảnh khắc đáng nhớ nhất nhé!

Xem Album cống hiến